Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2008

Hạnh phúc trong tầm tay

và ví tiền .


Bạn đang lo lắng?

Bạn là nhân viên công / tư chức. Bạn phân vân số tiền lương tháng còn lại của mình, sau khi vượt qua sự kiểm toán của bà vợ, thì nên xài vào việc gì tốt cho sức khỏe và hạnh phúc của mình nhất.

Bạn là người nội trợ. Bạn cảm thấy bị stress và phẫn nộ mỗi lần xách giỏ đi chợ. Điều đó có hại cho sức khỏe và sự tươi trẻ của bạn.

Bạn là nhà đầu tư. Bạn hoang mang khi đồng vốn của mình bị thập diện mai phục, bị đánh te tát sứt mẻ từ chứng khoán, đến USD và vàng, và BĐS. Tàn quân còn lại không biết nấp vào đâu đang làm bạn mất ăn mất ngủ.

Chúng tôi có thể giúp bạn. Dựa trên một thành tựu khoa học mới nhất của Đại học British Columbia, Canada, chúng tôi đã phát triển một hệ thống cho phép bạn có cơ hội tận hưởng hạnh phúc của mình một cách trọn vẹn, dễ dàng và thường xuyên. Thật đơn giản, bài báo trên đã nói lên bí quyết của hạnh phúc về mặt lý thuyết, chúng tôi cung cấp giải pháp thực tiễn cho nó.

Hãy gọi điện cho chúng tôi : 969442779 (WOWIHAPPY) ngay bây giờ.

Dedicate: xin cảm ơn ĐH Columbia, và bạn G, người đã cung cấp ý tưởng cho dự án này. Quý vị sẽ có được vinh dự ưu tiên là khách hàng được tạo cơ hội hạnh phúc đầu tiên của chương trình này.

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2008

Lhasa mùa đông

Những ngày này, Tibet và Lhasa đang có biến. Tin tức đều bị nhà cầm quyền phong tỏa nghiêm nhặt. Những bạo loạn rồi cũng qua đi, chỉ có niềm uất hận của những người bị cưỡng đoạt cội nguồn là ở lại, và sự tuyệt vọng của nhóm dân nay đã trở thành thiểu số là tăng lên.

Tiếp tục lục lại 1 vài ghi chép không cũ lắm và cái trí nhớ chưa bị Alzheimer của mình để nhớ về Lhasa.




Nguồn: Ảnh chụp tại tu viện Tashi Lungpo, nơi cư trú của vị Ban Thiền Lama thứ 11 do TQ chọn



Ngày ... tháng... năm..

Đi qua khỏi hồ Yamdrok, chúng tôi đang tiến vào Lhasa. Lác đác trên đường đã xuất hiện những một vài xưởng sản xuất lớn, một công ty sản xuất dược cổ truyền Tibet bề thế- bảng hiệu chữ Hoa và chữ Anh. Đi được một lát nữa là đến những tòa nhà sạch sẽ, cao to, cái nào cũng vuông vức nằm giữa một khuôn viên không lớn không nhỏ, cái nào cũng thô thiển vô duyên, giống hệt như những tòa nhà cơ quan công quyền cấp huyện thị mà tôi thấy ở mấy tỉnh nước mình. Rồi một khu công nghiệp phía trước treo bảng quảng cáo thu hút đầu tư. Và chung cư. Và siêu thị. Và nhà hộp.

Chẳng thấy đâu cái kiến trúc kiểu Tibet. Một vài nét trang trí bắt chước hời hợt bề ngoài khó có thể lừa được ai, nhât là đối với những vị khách đã trải qua 5 ngày đi qua những làng quê và thị xã hẻo lánh của Tibet, nơi người Tạng vẫn còn là đa số, mới đến đây.

Rồi chúng tôi cũng đến con đường chính của Lhasa. Cung điện Potala đang lướt qua ở bên trái. Rồi những tòa ngân hàng, bưu điện, shop thời trang san sát nhau trôi từ từ qua cửa kính, thỉnh thoảng bị che khuât bởi những chiếc xe du lịch hoặc người dân băng qua đường. Có một lúc, chỉ thoáng qua thôi, tôi có cảm giác deja-vu, dường như mình đã từng ở đây đi trên con đường này và có lẽ cũng ngồi trong chiếc xe này ngó ra ngoài cửa kính như vậy.

Lấy phòng khách sạn xong. Chúng tôi xuống phố, đi tìm một siêu thị. Những người bạn châu Âu của tôi muốn tìm hiểu sức mạnh kinh tế của Trung Quốc ở cái siêu thị tại thành phố hẻo lánh này. Còn tôi, tôi muốn tìm một điều thực tế hơn nhiều_ thức ăn. Nếu như người Hán có đem bất cứ điều tốt lành nào cho mảnh đất này, thì đó chỉ có thể là món ăn Tàu. Sau vài ngày phải ăn uống những món của người Tạng, tôi vô cùng hạnh phúc khi thấy ở đây cuối cùng tôi đã có thể ăn uống ra trò để lấy sức mà tiếp tục sự nghiệp chống bọn bành trướng. Nửa con vịt quay ngậy mỡ tôi mang ra làm mấy người bạn đi chung ái ngại, nhưng rồi họ cũng không thoát khỏi cám dỗ thơm béo này.

Con gái ở đây ăn mặc thật mode. Họ khoác trên mình những chiếc áo choàng nỉ bóng dài ngang gối, cổ áo và lai áo giả lông thú. Quần bó ôm chân và ủng da cao gót. Tay mang găng len và nón úp nửa đầu. Họ làm cho tôi cứ tưởng là mình đang ở một con đường hippy nào đó của Tokyo chứ không phải là đang ở một thành phố ở cao nguyên Thanh Tạng này. (Đấy là tôi hình dung con gái Tokyo ăn mặc như thế chứ tôi chưa có đi qua đấy lần nào. ) Dĩ nhiên đấy là những cô gái gốc Hán. Tôi đang tập làm quen với cảm giác là họ, cùng với những người đàn ông, trẻ nhỏ Hán đang có mặt khắp nơi trên con đường đông đúc này. Họ, chứ không phải người Tibet, đang làm chủ những cửa hiệu, siêu thị, nhà hàng, làm chủ cả đường xá ấm áp trên những chiếc xe hơi, cả vỉa hè tay trong tay ton tả.

Người Tibet bản địa vẫn có ở đó. Họ không biến mất khỏi đây mà chỉ bị chìm khuất giữa đám đông nhộn nhịp này. Đó là một nhóm những ông bà già áo quần đen đũa, tóc thắt bím, tay cầm bánh xe nguyện xoay xoay, tay kia dắt nhau trên đường kéo đến cung điện Potala. Đó là những cậu thanh niên trai tráng tuổi chừng đôi mươi ngồi bên vệ đường vừa vỗ tay vừa hát ăn xin. Là một bà già đứng ở góc ngã tư, tay hơu hơu, người nhún nhảy, miệng cất lên lanh lảnh một bài dân ca nghe não ruột. Ở đây có một nghề mà người Tạng được độc quyền làm không bị cạnh tranh_ đạp xe thồ. Người Hán thì ngược lại_ tài xế taxi. Dưới bầu không khí loãng ở độ cao này, khi chúng tôi phải vừa đi bộ vừa nghỉ để lấy sức, họ phải kiếm miếng ăn bằng cách gồng mình đem cả sức nặng cơ thể chuyển từ bàn đạp này sang bàn đạp khác để cố chen chân giữa những chiếc xe cơ giới cửa kính đóng cao. Vậy mà, mùa đông cao nguyên chỉ vừa mới bắt đầu.

Tôi vào một tiệm internet. Đã gần 1 tuần tôi hầu như không có liên lạc gì với thế giới bên ngoài. Tiệm net ở đây trên cả trăm máy, chiếm trọn tầng một trung tâm thương mại cũ, vậy mà hầu như không còn máy trống. Ở trên mạng thì ra mấy ngày nay đang sôi sục sự kiện thành phố Tam Sa(*) . Có thể thấy cái bầu không khí nóng hổi đó trên các báo online, các bloggers treo cờ trên mạng bàn luận sôi nổi chuyện biểu tình phản đối. Cái không khí ấy biến thành một vụ tranh cãi và thóa mạ đông người ở một blog mà tôi biết chỉ vì anh đã đưa ra một chọn lựa “không thể chấp nhận được” trong những chọn lựa của một trưng cầu y’ kiến online. Nó thậm chí lan cả vào làm nóng cái forum yên bình vắng vẻ mà tôi hay lui tới. Vậy mà lúc này đây tôi cảm thấy thật dửng dưng và ngao ngán. Hết nửa giờ internet, tôi đứng dậy đi về. Xung quanh tôi, hàng trăm những con người trẻ tuổi ở đây vẫn đang tiếp tục dán mắt vào máy tính. Họ xem phim trên mạng, gọi điện hoặc chơi game online. Tất cả đều trông uể oải bất cần. Có lẽ không ai trong số họ quan tâm hay biết đến cái tên quần đảo Hoàng Sa hoặc Trường Sa. Có lẽ đối với họ, Tam Sa cũng là tất yếu như Lhasa, kiểu như của Caesar phải trở về với Caesar. Có chăng người Tạng sẽ quan tâm đến cái tin này. Nhưng tôi không thấy họ ở trong cái tiệm net đông người này. Họ đang bận làm tôi tớ ở ngoài kia, trên chính cái mảnh đất mà đáng ra họ phải là chủ này.

Tôi bước ra đường. Kéo chiếc áo khoác vào thật sát người rồi rảo bước đi về. Trời u u lạnh. Mùa đông Lhasa chỉ vừa mới bắt đầu.



(*) Chính quyền Nam Hải về sau đã bác bỏ thông tin về việc thành lập thành phố Tam Sa này.

** Những người dân bình thường thì ở đâu cũng vậy, họ chỉ cố gắng mưu cầu hạnh phúc cho mình. Bài này chỉ nói lên cái nhìn chủ quan và bất bình đối với chính sách của giới cầm quyền ở đây, chứ không phải đối với người Hán.

Thứ Sáu, 29 tháng 2, 2008

Entry for March 01, 2008

Thoughts on random issues.
The image “http://www1.istockphoto.com/file_thumbview_approve/2334825/2/istockphoto_2334825_puzzled_kids_cartoon.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

Giá xăng thả nổi. Làm đúng nhưng chưa đủ. Đúng là bởi vì cứ bù lỗ xăng dầu thì không phải là cách Nhà nước trợ giúp có hiệu quả những người cần trợ giúp trong xã hội. Nếu để cho cơ chế thị trường tự giải quyết thì nó giúp cho việc sử dụng năng lượng có hiệu quả hơn, nạn buôn lậu xăng dầu cũng dứt, còn nhà nước có thể sử dụng số tiền trợ giúp đó để hỗ trợ người thu nhập thấp. Nói là chưa đủ là bởi vì 2 lý do. Một là cơ chế và khả năng hỗ trợ người/ ngành của ta còn yếu kém và đầy tiêu cực, chắc chắn sẽ rơi vãi số tiền hỗ trợ nhiều vùng, nhiều nhóm dân vào túi tư. Cái thứ hai quan trọng hơn, đó là vấn đề cạnh tranh của các công ty kinh doanh xăng dầu. Nếu đã để vấn đề xăng dầu vô bàn tay thị trường mà không có sự cạnh tranh thực sự trong lĩnh vực này, thì người dân chắc chắn lãnh đủ. Các công ty kinh doanh xăng dầu kiếm lợi nhuận chắc chắn từ việc nhập và bán, trong khi không chịu áp lực phải dự báo, đánh giá đúng tình hình và giá cả, để có thể tích trữ hoặc hoãn nhập nhằm làm cho chi phí thấp nhất. Thiết nghĩ cần phải có ít nhất 1 nhà bán lẻ nước ngoài tham gia vào thị trường để đảm bảo lợi ích của người tiêu dùng. Về lâu dài, cơ quan bảo đảm cạnh tranh của VN phải đủ mạnh để chắc chắn là các công ty này ko có làm giá với nhau trên thị trường VN.

Giá đất đã tăng. Giá vàng đang tăng. Giá lương thực tiếp tục tăng. Lãi suất tiền gửi/ vay vọt tăng. EVN đề nghị tăng giá điện lên 6.6% . Cái gì sẽ kềm giá lại? Ai giúp người nghèo?

Vậy mà, ở một nơi, "người ta" coi chuyện mưu sinh trên vỉa hè là di chứng làng xã lạc hậu. Ở nơi khác, "người ta"không thấy có vấn đề gì khi cấm xe ba bánh thô sơ lưu hành. Những số phận ảnh hưởng bới những quyết định thiếu cân nhắc đó không có tiếng nói, và hình như không phải là thứ đáng quan tâm so với vàng, USD, BĐS hoặc TTCK.

Nói về TTCK. Chuyện nó lao dốc là một đề tài đã cũ, cũng không cần phải bàn nhiều. Cái đáng bực mình là đây đó thỉnh thoảng xuất hiện mấy bài phỏng vấn kiểu như cái này . Rõ ràng nhà đầu tư mong đợi NN làm 1 cái gì đó để vực Vn-Index đi lên, và cả UBCKNN cũng có nguyện vọng như vậy. Nhưng tại sao lại phải như vậy?
Thị trường là một sân chơi giữa những người có nhận định trái ngược nhau (bulls & bears). Nhiệm vụ của UBCKNN là làm thế nào để mở rộng nhiều trò chơi, nhiều suất chơi, và đóng vai trò trọng tài đảm bảo cho 2 nhóm chơi này đấu với nhau 1 cách công bằng, thông qua đó các nhà trò và người chơi giỏi sẽ hưởng lợi. Đằng này, UBCKNN lại muốn đứng về phe bulls. Và những "nhà đầu tư" đã ăn dầy mà còn không biết ngượng. Họ mang lòng tham, và tiền (túi hoặc vay) vào để kiếm bộn tiền khi thị trường đi lên, và sự ỷ lại, mong chờ nhà nước giúp họ đỡ thua lỗ khi thị trường đi xuống !?!?! Chừng nào mà UBCKNN còn nhầm lẫn giữa "phát triển thị trường" và "vực dậy Vn-index" thì chừng đó ta còn phải tiếp tục lo ngại.

Nhân ngày thầy thuốc, đọc "Nước Mắt" ở đây mà thấy thương cho những thầy thuốc nói chung, và nhất là thầy thuốc Việt Nam. Họ phải hy sinh nhiều quá. Thậm chí vì áp lực công việc, thầy thuốc VN chắc phải hy sinh (hoặc bị tước mất) cả những giây phút cho phép mình khóc như những đồng nghiệp của họ ở Pháp. Chúc mừng ngày Thầy thuốc. Cầu mong họ không phải đánh mất mình vì bất cứ lý do gì.

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2008

Đón mặt trời

Lục lại một ít ghi chép không cũ lắm post lên để trả nợ với mình và 1 cơ số bạn già hay nhắc nhở.



Nepal _ Nagarkot

Đường từ Bhaktapur đi Nagarkot hẹp, nhiều ổ gà như hầu hết những con đường ở đây. Tôi vất vả lắm mới bám kịp chiếc Pulsa 250cc của Jorge & Lourdes. Đi được một lát thì trời chuyển sang nhá nhem tối, chúng tôi vừa đến chân đồi của Nagarkot.

Đường leo lên đồi ngoằn nghèo. Trời tối dần. Còn lạ xe, tôi không chỉnh được đèn pha rọi xuống mặt đường mà chỉ mở được cho nó pha từ xa. Điều này quả là vô cùng bất tiện trên những khúc đồi ngoằn nghèo bởi tôi khó đoán được mặt đường ở những khúc cua trước mặt xuất hiện liên tục. Cũng không thể dừng xe để tìm nút chỉnh đèn pha được vì như thế có nghĩa là sẽ lạc mất Jorge với chiếc xe vun vút khi thoắt khi hiện ở phía trước. Ở nguyên đoạn đường đồi này, nơi người ta bảo là vẫn có thú hoang sinh sống, bị bỏ lại phía sau đồng nghĩa với lạc lối bởi hình như không có chiếc xe nào khác leo đồi vào giờ này.

Trời lạnh. Bóng tối xuống nhanh. Cả hai xe lao nhanh nhất có thể. Đôi lúc tôi sững sờ bởi một bầu trời hoàng hôn đang chết lịm huy hoàng, cái huy hoàng rực rỡ của một đám tang trần trụi không bị những công trình xây dựng che giấu và ánh đèn vàng vọt an ủi. Đôi lúc tôi nhảy cồm lên trên yên vì chiếc xe lọt vào ổ voi.

Trời tối hẳn. Cái lạnh buốt len lỏi qua 2 lớp găng tay, vài ba lớp áo chống nhiệt. Vun vút trên 2 chiếc xe, chúng tôi tiếp tục leo đồi. Một bên là vách đồi cây cối rậm rạp đen mờ mờ lướt qua. Một bên là vầng trăng khuyết lưỡi liềm trắng ngần đính giữa trời bởi những chiếc ghim nhỏ lấp lánh. Phía trước là con đường gập ghềnh tối đen và khúc khuỷu. Cảm giác tự do và hoang khoái như trào lên trong máu. Tôi đang phóng xe giữa một vùng đồi núi đen ngòm lạnh sương, nơi mà tôi chưa từng lên kế hoạch đến đâyvà hoàn toàn không có ý thức được mình đang thực sự ở chỗ nào, còn bao lâu nữa sẽ tới nơi mình muốn đến. Trước mắt, tôi cứ tung vó trên yên ngựa sắt, để mặc cho cái lạnh của sương, cái hoang dã của núi rừng, và cái ghê rợn của bóng tối thấm mềm vào da thịt của mình đã. Ngày mai, tôi sẽ đón mặt trời mọc ở đỉnh Nagarkot.

Hừng đông. Đỉnh đồi Nagarkot.

Từ đỉnh đồi này, phong cảnh Nepal nhìn rất đẹp. Đằng xa, những ngọn núi trắng xóa vào tầm cao nhất trái đất tương phản hẳn với những ngọn đồi xanh rì xung quanh thung lũng Kathmandu nơi đây. Có những đỉnh núi còn đang phun mây tuyết lên bầu trời đông mờ xám. Còn ở xung quanh đây, ở giữa những ngọn đồi bên dưới chúng tôi đang chảy nhẹ một dòng sông sương mây trắng xốp. Phong cảnh thật yên bình mà kỳ vĩ.

Mặt trời lên. Một chấm nhỏ sáng lóe giữa 2 khe núi ở đằng xa. Mặt trời hồi sinh sau một đêm trở nên dịu dàng, tươi mát. Vài tiếng reo lên thích thú từ ngọn tháp canh ở giữa đỉnh đồi nơi chúng tôi đứng. Chúng tôi chỉ đi vòng quanh đỉnh đồi, bên dưới chân tháp canh. Tôi lăng xăng chỉnh cái tripod rồi chụp hình. Lourdes cũng vậy với cái camera nhỏ của mình. Jorge thì ngồi vào 1 bệ đá nhỏ, dựa lưng vào 1 cái cột lùn, mắt lim dim hướng về đằng đông. Lần thứ 2 đến đây, anh ta không màng đến chuyện chụp hình nữa mà chỉ hoàn toàn để mình đắm chìm vào giây phút kỳ diệu này.

Tôi thèm được như Jorge. Nhưng tôi còn cái máy ảnh. Nagarkot còn đang biến mình khoe sắc. Những chóp tuyết trắng xóa đằng xa vừa chợt ửng vàng. . Lòng tôi còn tham ái muốn giữ lại cái giây phút này cho mai sau. Cho nên tôi vẫn còn bỏ qua cái lạc thú của hiện tại, chưa thể nhắm mắt lại mà ngồi xuống như Jorge.

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2007

Karachi ngày ra đi




Hơn 2 tháng ở Pakistan.


Một cái office ngộp mùi khí điều hòa nhiệt độ rỉ, có khi phà hơi ấm vào mặt bức rức khó chịu, có khi lạnh tưởng mình là cục thịt đông. Văn phòng ở tầng 4, nằm sát xa lộ, ngó ra cảng. Lúc mới đến cảm thấy như ngồi ngòai đường bởi tiếng còi xe tải đủ âm điệu, sau người ta giúp khóa tiếng ồn đó bằng cách gắn 1 tấm cách âm dày cả mấy cm bọc toàn cửa sổ. Một sáng thứ hai bước vào chỗ làm, chợt thấy mình bước vào một cái hộp bưng bít im lìm. Từ đấy im ắng những tiếng còi xe và mỗi ngày vài lần tiếc nhớ cái cửa sổ ồn ào kia khi bóng đen bao trùm vì cúp điện. Mỗi sáng đi làm là một cuộc may rủi. Nếu may thì cái thang máy cục cạch bẩn xì đầy muỗi lâu lâu phát ra vài tiếng rắc sẽ hoạt động. Còn không thì phải leo bộ 2 tầng cầu thang bóng loáng và 2 tầng thang bẩn rác để đến cổng văn phòng, nơi một hai chú an ninh ngán ngẩm uể oải đứng dậy bồng súng chào khách đi qua.

Một cái khách sạn đáng lẽ vào hạng sang bậc nhất ở đây nhưng rơi vào tình trạng xuống cấp khó tưởng tượng. Vài ngày một lần chúng tôi đi đổi cái thẻ chìa khóa vào phòng bởi họ kô làm sao chỉnh cho cái thẻ đó hoạt động bình thường được. Sợ nhất là cái thẻ đó chết bất tử khi trên mình chỉ độc 1 bộ đồ mặc ở gym ướt nhem mồ hôi, lúc đó phải hiên ngang và làm cái vẻ thản nhiên nhất có thể đi thanh thản băng qua cái sảnh chính của khách sạn để đổi thẻ. Cái hồ bơi bé tí nước xanh rì như rêu bị đập ngay khi chúng tôi vừa đến, hẹn 1 tháng sau mới xong. Lúc này đã hơn 2 tháng, họ đang đoán năm sau sẽ xong. Có lẽ họ không ngờ trong những vị khách đến ở lại có những người ở dai đến nỗi kiểm chứng được những lời hẹn đó. Cái hành lang đá hoa cương lâu lâu sũng nước vì dột làm anh bạn tôi một lần té sướng mông. Vài ba cái nhà hàng lèo tèo khách, đầu bếp buồn so đứng chơi dao. Có anh đầu bếp người Phi bỏ vợ con đi làm, hợp đồng 2 năm không về, hết giờ làm anh ta đi ngủ bởi ở đây kô có họat động gì khác. Anh bảo tôi anh nhớ vợ con lắm, hết hợp đồng anh quyết kô ký tiếp ở đây mà chắc sẽ tìm việc làm ở châu Âu 2 năm. ?!

Cũng may những phòng chúng tôi ở khá tốt. Đó là một dãy phòng ở một khu riêng của khách sạn, mỗi phòng có 1 tầng lửng để làm phòng ngủ và phòng tắm, còn tầng dưới làm phòng khách và phòng làm việc. Giá 300$/đêm gấp mấy lần phòng bình thường, vậy mà nó còn không chịu miễn phí internet mà cắt cổ đến 30$/ngày, cái gía net mà ở những nơi khác bạn sẽ được hẳn 1 tháng internet tốc độ cao chứ không phải cà xịch cà tang như chỗ này. Ngoài hệ thống lạnh chạy lầm rầm như xe ủi, mấy hôm nay tự nhiên dột nước làm ướt hết giầy của tôi, và một lần bồn tắm xịt ra một thứ nước màu trà sữa (trà nhiều hơn sữa) thì tôi thấy không có gì để phàn nàn về nó.


Hơn 2 tháng ở Karachi.

Một thời khóa biểu tối giản. Vì những lý do an ninh, chúng tôi hạn chế ra đường tối đa. Một cõi đi về giữa văn phòng và khách sạn. Ngày lại ngày giở cái menu quá quen thuộc đến phát ngấy từ sau tuần thứ 2.

Tối tối nếu muốn đổi không khí thì đi tập gym. Ở đây cái gu nhạc thật lạ, họ mở đúng 1 cái băng nhạc mỗi ngày, thứ nhạc pop đã cũ của những năm 80s dù hay nhưng không hợp với không khí tí nào đặc biệt là sau khi nghe đi nghe lại đến lần thứ n+1 (+ + +), hoặc khi ban Europe gào lên lời hứa hẹn It's the "Final" countdown lần nữa. Kinh nhất là ở gym lâu lâu phát lên mấy bài nhạc sến, làm khách đang chạy bộ muốn đứt hơi chỉ muốn give up lăn đùng ra ngủ. Ở sảnh cafe có nhạc sống mỗi đêm. Cái ban nhạc 1 guitar điện, 1 organ, 1 ca sỹ chơi đúng thứ nhạc dở hơi của khách sạn, với cái hơi của ca sỹ còn dở hơn tiếng người ta bị chuột rút. Lũ chúng tôi dù ngán cái phòng ngủ kinh khủng vẫn chưa ai có can đảm buổi tối xuống thưởng thức ở sảnh cafe.

Không có rượu bia. Không ra ngoài nếu không cần thiết. Cafe tôi mang theo chỉ đủ cầm cự 1 tháng rưỡi là hết sạch. Có lần chương trình trao đổi văn hóa của Italy mời đầu bếp trẻ giỏi nhất 2006 của Italy qua Karachi nấu 1 tuần tại Sheraton. Quả là những món tinh tế đến tuyệt vời, nhưng hic đãi món Ý mà kô có rượu vang thì coi như giết đầu bếp rồi.

Một tháng kiêng Ramazan, 4 nhà hàng trong khách sạn đóng cửa còn lại 1.

Một vụ bắn nhau trước khách sạn làm chết 1 cảnh sát. Một vụ đánh bom tự sát làm chết trên 130 người. Một cuộc tự đảo chính lập lờ giữa Tình trạng khẩn cấp và Thiết quân luật.

Đền đặn mỗi ngày trên tờ Dawn là những tin biểu tình, đàn áp, bắn giết, hoặc tin phần tử cực đoan chặt đầu cảnh sát giữa chợ, bắn giết nữ sinh không che mặt. Dĩ nhiên là Dawn không thiếu những tin hài hước vd như sau ngày ban bố tình trạng khẩn cấp, khi toàn bộ đài truyền hình tư nhân bị cắt, chúng tôi bị tịt CNN, BBC và các hãng tin nước ngoài hoàn toàn, vậy mà nhân kỷ niệm ngày thành lập (50 năm?) bộ Thông tin, nguyên 1 trang quảng cáo của Bộ đăng dòng tự khen về việc đất nước Pakistan đang đạt được những tiến bộ về thông tin và tự do báo chí "chưa từng có", dĩ nhiên với ảnh của ngài Bộ trưởng và ngài Tổng thống đáng kính ở đầu trang.

Một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng. Chiếc xe tải kéo theo bồn xăng lao từ cầu vượt ở trên cao khỏi lan can rớt xuống dưới con đường nhỏ hẹp trước văn phòng mỗi ngày xe chúng tôi đi qua vài lần. Một xe hơi bị đè bẹp, vài chiếc khác hư hao. Chúng tôi ngồi ở lầu 4 thấy sàn rung lên tưởng có nổ bom ở đâu đây. Vậy mà kỳ diệu không ai chết.

Một cái sinh nhật.

Một lần thấy một người đàn bà vừa khóc vừa cầu nguyện trong bệnh viện Aga Khan, bộ áo đen trùm kín người không che nỗi tình thương toát ra nhu mì mà đứt ruột. Chợt nhớ mình lâu rồi như cánh đồng hạn nắc nẻ thiếu mưa.

Một con đường tìm mãi để đi.

Hơn 2 tháng của tôi ở lại với Karachi.

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2007

Karachi - Đường và Xe

ĐƯỜNG RÀY XE LỬA




ĐƯỜNG VÀ PHỐ

Đường sá ở đây sạch sẽ và tốt hơn ở Mumbai. Ấn tượng này có lẽ nhờ vào dân số ít hơn, xe cộ cũng không nhiều bằng Mumbai. Mấy ảnh dưới chụp chủ yếu vào ngày lễ Eid sau tháng chay Ramazan nên đường sá vắng hơn bình thường.





Không khí tranh cử.


Vỉa hè


Vỉa hè


Cầu vượt bên cảng Karachi. Cảng này cấm chụp hình. Ngay cả người ta lang thang ở trên cầu vượt với máy chụp hình sẽ bị cảnh sát mặc thường phục nhắc nhở.


Cầu vượt- Xe tải


XE BUÝT

Những chếc xe buýt trang trí sặc sỡ và rườm rà trên đường phố Karachi là một điểm ít ai có thể không nhận ra ngay được. Nhiều chiếc được trang trí rất công phu, màu sắc rực rỡ, có thêm các vật liệu làm phản quang sáng lấp loáng nữa. Những xe hiện đại hơn thì đơn giản bằng những vệt màu mạnh và nóng.










Ghế nằm và Ghế ngồi

XE TẢI
Có ở nơi đâu mà những chiếc xe chở hàng hóa thô (đôi khi cát, bao tải nông sản, v.v..) lại được đối xử như thế này?

Xe tải ở đây chắc chắn là niềm tự hào của những người chủ và cánh tài xế. Họ chăm chút cái xe thấy thương. Những chiếc xe đều được gắn cho 1 cái mũ ở trên đầu, nhiều cái bằng gỗ chặm khắc hoa văn, những chiếc đơn giản hơn thì cũng phải có sơn vẽ hoa hòe hoa sói. Nhiều khi phần trang trí lấn luôn cả mặt kính xe. Có chiếc trang trí khắp toàn thân (xem ảnh Cầu vượt- Xe tải ở trên). Chuyện làm sao để đọc được cái bảng số xe giữa rừng rậm hoa văn bắt mắt khác không phải là vấn đề quan tâm của họ.

Đi với màu sắc là cái còi xe, cũng đầy nét sáng tạo, và cá tính không kém. Họ thường nhấn còi ngân dài nhiều biến tấu trên đường. Người ta chắc có thể nhận biết từng chiếc xe chỉ qua tiếng còi thay cho cái bảng số vô hồn.




Trước


và Sau


Tốt gỗ hơn tốt nước sơn


Hoa hậu xe tải


XE NGỰA







More Phatographs here.

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2007

Lạm phát - Tỷ giá tiền tệ 2




Ảnh : The delicate balance. (Nguồn ở đây)



NHẬN ĐỊNH VỀ TỶ GIÁ VND - USD

Do chính sách kinh tế khuyến khích/ dựa vào xuất khẩu nên VN duy trì một đồng tiền yếu, tức để cho đồng VND trượt giá nhẹ trong thời gian dài.

Tuy nhiên, mặc dầu trên danh nghĩa đồng VND mất giá nhẹ so với USD nhưng vì lạm phát của VN cao hơn nhiều ở Mỹ cho nên thực tế là đồng VND tăng giá so với đồng USD. Một đồng tiền tăng nhẹ trong thời gian dài nhưng vẫn tăng xuất khẩu được cho thấy một tín hiệu khả quan về sức cạnh tranh của hàng hóa VN. Điều này về lâu dài tích cực cho sức khỏe của nền kinh tế hơn chính sách kiềm tỷ giá chặt như Trung Quốc.

Khi lượng ngoại tệ USD đổ VN vào nhiều hơn bình thường, NHNN lo ngại sự thay đổi cán cân này làm gây shock tỷ giá đi ngược lại với chính sách tỷ giá trước giờ nên đã tung tiền ra mua USD.

Câu hỏi đặt ra là NHNN hút vào 7 tỷ USD như vừa rồi là quá nhiều hay quá ít? Hoặc nói cách khác liệu trên thị trường hiện giờ, cán cân USD và VND nghiêng về bên nào?

Theo tôi thì trên thị trường không hề ở tình trạng thiếu USD dư VND, lẫn ngược lại thiếu VND và dư USD. Mà nó đang ở tình trạng dư cả USD lẫn dư VND so với khả năng hấp thụ của nền kinh tế.

Dư VND giải thích cho tình trạng lạm phát. Dư USD do các nguyên nhân tăng cung ở trên, và nó giải thích cho việc đồng USD vẫn không tăng giá mặc dù bị hút dự trữ mạnh, và sự kiện lần đầu tiên trong lịch sử USD bán không ai mua, các ngân hàng thương mại công bố giá USD mua vào và giá bán ra bằng nhau và đều ở mức sàn. (Nguồn)

Như đã bàn ở trên, yếu tố tâm lý cộng với mức lạm phát cao khiến cho gửi tiền tiết kiệm bằng VND không hấp dẫn. Cũng như một đồng USD yếu và dư thừa khiến cho gửi tiết kiệm bằng USD cũng không hấp dẫn nốt. Cho nên tiền tiết kiệm chảy ra từ ngân hàng đi vào các kênh đầu tư khác, và một phần lớn sẽ lưu thông trên thị trường. Có như thế mới giải thích được hiện tượng các ngân hàng Eximbank, Sacombank , Techcombank , VIB bank đồng loạt tăng lãi suất huy động USD ngay cả khi FED đã và (có xu hướng sẽ tiếp tục ) giảm lãi suất; cùng lúc với hàng loạt ngân hàng thi nhau phá rào tăng lãi suất huy động đồng VND.


Như vậy cán cân USD-VND chỉ là thứ yếu khi giải bài toán tăng trưởng- lạm phát- tỷ giá này. Thay vào đó cái cần quan tâm hàng đầu là cán cân tiền tệ (VND) và hàng hóa.


NHẬN ĐỊNH VỀ LẠM PHÁT

Nguyên nhân tăng lạm phát là tiền lưu thông nhiều hơn hàng hóa. Cái này ai cũng biết.

Cái yếu tố thứ nhất là lượng tiền lưu thông ở trên đã nói rồi. Đó là đồng tiền tăng từ nhiều nguồn trong đó có lượng tiền đổ từ nước ngoài, lượng tiền trước đây nằm ở tiết kiệm và đặc biệt là lượng tiền NHNN in thêm nay đều dồn vào lưu thông.

Trong yếu tố thứ hai là hàng hóa thì có các sản phẩm lương thực và tiêu dùng chiếm một tỷ trọng rất cao trong rổ hàng hóa để tính chỉ số giá cả tiêu dung (CPI). "Các con số thống kê cho thấy giá hàng hóa cho đến nay tăng 6,2%, trong đó giá thực phẩm - chiếm gần phân nửa (42,8%) tổng số rổ giá cả các mặt hàng tiêu dùng - tăng đến 15%." do thiên tai dịch bệnh v.v..." (Nguồn). Cái này nằm ngoài tầm kiểm soát của nhà nước.

Nguyên nhân thứ hai của việc hàng hóa tăng giá nằm ở vấn đề tăng giá commodities toàn cầu. Giá xăng dầu, phôi sắc thép, kim loại cho đến lương thực trên thị trường thế giới đều tăng. Đây là yếu tố ngoài tầm kiểm soát của nhà nước.

Nguyên nhân thứ ba đó là việc đồng USD mất giá so với vàng và các đồng tiền khác trên thế giới. Khi tỷ giá VND bám tương đối vào đồng USD là chủ yếu, các mặt hàng nhập khẩu bằng ngoại tệ khác như khoáng sản từ Australia, hoặc hàng công nghiệp từ châu Âu, v.v… sẽ trở nên đắt đỏ hơn. Đây là yếu tố nằm trong tầm kiểm soát của nhà nước một phần.




Như vậy, khi bàn về vấn đề lạm phát, mặc dù những lý lẽ về việc tăng giá hàng hóa đều có lý nhưng nó không phải là vấn đề có thể xoay chuyển được. Cái vấn đề quan trọng nhất nằm ở chính sách tiền tệ làm sao để giảm lượng tiền lưu thông trên thị trường mà không ảnh hưởng quá xấu lên tăng trưởng.